Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Chiều thu xứ lạ độc hành ca 2

Xướng và Họa cùng Thi hữu :)


CHIỀU THU XỨ LẠ ĐỘC HÀNH CA 2
Tác giả: Đinh Vương Khanh

Nắng thả hồn thiêng xuống cõi này
Thu chiều ảo mộng ngất ngây say
Đơn hành nẻo vắng trêu làn gió
Độc bước đường hoang ghẹo áng mây
Hát líu lo lìa xa ảo não
Cười ha hả quẳng vụt sầu cay
Phong trần vạn chốn tìm hương ngọc
Phiêu chút cùng quên nỗi đọa đày

ĐVK.29/9/2015
* Phiên bản Đường Thi
* Bài này được chỉnh sửa từ bài " Chiều Thu xứ lạ độc hành ca" thể tự do sáng tác 27/9/2015

Bài họa 1
PHONG TRẦN
Tác giả DạthếNhân ThanhSơn

Đời nghiêng bước lỡ lụy nơi này
Thế hạ mơ màng tỉnh lẫn say
Lặng lẽ ru hồn theo nẻo gió
Trầm miên thể lịm vói đường mây
Chim bằng đảo liệng mơ chiều thắm
Lãng tử phong trần mặc đắng cay
Gánh nỗi phiền lao tìm thể ngọc
Tình nghe nặng trĩu kiếp lưu đày .

DTN

Bài họa 2
CHIỀU THU
Tác giả: Quoc Vinh Pham

Phiêu chút tìm quên ...nỗi đọa đày...
Thu chiều ru mộng giữa cơn say
Độc hành...túy tửu ta làm bạn
Đơn bước vườn hoang với gió mây
Cất tiếng ca vang quên mộng ảo
Mỉm cười yên dạ...thấy trăng say..
Phong trần lữ khách tìm ga đỗ
Lãng tử là ta ...vui đó đây...!

Bài họa 3
Tác giả: Tìm Chốn Bình Yên

Một bóng lang thang giữa chốn này
Chiều thu lất phất giọt Ngâu bay
Ru hồn lãng đãng nương theo gió
Trải nỗi lòng mình gửi áng mây
Muốn hát to lên xua ảo não
Và cười thật lớn đuổi sầu cay
Nhân tình thế thái còn muôn nỗi
"Phiêu chút tìm quên kiếp đọa đày"...

Bài họa 4
Tác giả: Đỗ Xuân Phong

Gió ngất ngây say dạt chốn này
Bồng bềnh nẳng thả ánh thu lay
Song tình biển biếc soi mây trắng
Sánh nghĩa triều loang ánh trăng say
Thút thít bên nhau gom gió bão
Cùng rên rỉ rũ bỏ buồn cay
Thiên đường vạn lối tình mê hoặc
Phiêu lãng vờ quên tháng với ngày


Bài họa 5
VỌNG TƯỞNG
Tác giả: Đặng Hồng Giang

Màn đêm thoảng lại chút hương này
Giữ ở bên trời một phút say
Gió giỡn la đà trên thửa ruộng
Tiên cười ngặt nghẽo dưới tầng mây
Vì bao hẹn ước nên tình cũ
Chỉ những mong chờ hóa lệ cay
Phải bẽ bàng ôm đầy thất vọng
Niềm đau nỗi khổ cứ phơi đày!..

ĐHG

Bài họa 6
ĐƠN HÀNH VIỄN XỨ 
Tác giả: Nguyễn Kháng 

Làn sương nhẹ bước ở khu NÀY 
Giãi cảnh thu chiều đẹp đắm SAY 
Khe khẽ nhành hoa đùa mụ GIÓ 
Nhẹ nhàng con sóng diễu nàng MÂY 
Lòng nghe sảng khoái tàn đau NÃO 
Dạ nghĩ êm đềm lở hết CAY 
Xa xứ hành đơn tìm nghĩa NGỌC 
Dựng lên tình sáng để phai ĐÀY 

Nguyễn Kháng

Bài hoạ 7
VẤN VƯƠNG
Tác giả: Vương Hùng

Vấn vương chi nữa cái gu này
Đã thỏa bên nàng bao bận say
Gái đẹp trai tài cao dáng sỹ
Hòe tươi quế thắm ánh hồng mây
Vườn này ruộng nọ chi u não
Núi tưởng rừng mơ lắm quả cay
Sẵn có chanh nhà đang mọng nước
Thoảng dùng đôi nhát ý thơ đầy!

Thơ VH đêm 19/01/16
__________

Bài họa 8
CÕI MƠ HỒ 
Tác giả: Trần Hữu Châu

Bước vội vàng nên lạc chốn này
Một mình hoang dại bước chân say
Nửa đời phiêu lãng theo làn gió
Trọn kiếp mơ hồ giữa áng mây
Khói thuốc qua làn môi chát đắng
Hương trầm gợn ánh mắt chua cay
Người từ cõi mộng xanh như ngọc
Ta xuống trần gian những đọa đày.

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

ĐÁNH MẤT


ĐÁNH MẤT
Tác giả: Đinh Vương Khanh

Có thể anh trót lỡ ra đi một lần rồi đánh mất
Tổ ấm xưa khi trở lại đã hoang tàn
Còn lại gì giữa những đống tro than?
Âm ỉ chút yêu thương ngày cũ...

Cố vùng vẫy tìm khát khao lần cuối
Tiễn đam mê lúc hấp hối con tim
Kỷ niệm cứ lặng im
Vầng trăng chứng minh bên thềm hẹn thề ngủ quên không thức

"Sao em đã vội bắn mũi tên hành hình vào miền kí ức
Khi phiên tòa lương tâm mới ở buổi sơ thẩm đầu tiên"
Người mất mát nhiều nhất sẽ là em
Khi anh trở về như một tử tù trắng án và mang theo tâm hồn nguội lạnh bởi tình yêu đã hấp hối trước phiên tòa

Dù rằng anh đã sai
Điều sai lầm mà cả đời người khó ai tránh khỏi
Một lần lầm lỗi
Rồi vô cảm trước cuộc đời trong đó có em...

Hãy trừ lại cho anh một lối để kiếm tìm
Phút nồng say bên nhau ngày thơ dại
Cho tình yêu sống lại
Như thuở ban đầu và tiếp tục cháy bỏng mãi trong nhau.

ĐVK.04/2013

PHẬN TƠ TẰM

Trên thế gian này có bao mảnh đời ngang trái... Thượng đế đã an bài cho họ một thế giới riêng.Thế giới của mất mát,đắng cay... Có sao đâu chứ cuộc sống là vậy mà. Phải biết chấp nhận và không ngừng vươn lên bằng chính nghị lực, niềm tin của chính mình. Hãy tin rằng phía cuối con đường tăm tối kia là cả khoảng không bao la rực sáng. Nơi đó có một người đang chờ em và sẽ cùng em đi đến Thiên đường hạnh phúc. Cố lên em nhé !


PHẬN TƠ TẰM 
Tác giả: Đinh Vương Khanh

Ai ngờ được trong muôn ngàn tinh tú 
Có vì sao lẻ bóng một mình.
Ai hiểu được giữa dòng đời giông tố 
Có linh hồn bé nhỏ bơ vơ...

Cùng một kiếp người sao kẻ sướng người đau ?
Tội tình chi đâu sao em mồ côi vậy chứ? 
Chút hoài niệm khi nhớ về quá khứ 
Bóng Bố nhạt nhòa trong mắt Mẹ rưng rưng...

Để tồn tại trên đời em chọn kiếp osin 
Nhục nhã ê chề tương lai không dám nghĩ...
Nước mắt mặn môi thương thầm chàng thi sĩ 
"Lãng tử si tình" ngỡ "Hoàng tử trong mơ"

Đi về đâu em hỡi! Giữa đường duyên? 
Mười sáu tuổi mối tình đầu chớm nở 
Tình yêu đến mong manh như ngọn gió
Vạn kiếp âm thầm chấp nhận đơn phương.
Hờn trách chi ai khi số kiếp đã an bài 
Phận nữ nhi thấp hèn đâu dám mộng 
Ảo ảnh mãi thôi người chỉ là chiếc bóng 
Hoàng hôn xuống rồi hỏi Bóng có còn không ?

Yêu nữa đi em! Yêu người yêu cuộc sống 
Đừng đánh mất niềm tin vào ngày mai tươi sáng 
Bóng tối sẽ qua đón bình minh tràn nắng 
Hạnh phúc tìm về rực cháy lửa yêu thương.

ĐVK.2012

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Thu trong em

Thơ: Đinh Vương Khanh

Sóng gợi tình Thu trong mắt em
Nghiêng buông rèm liễu thướt tha mềm
Sao trời đan mộng lung linh ảo
Hờn dỗi vành trăng ngơ ngẩn đêm

Gió hát lời Thu trên tóc em
Heo may niệm khúc giấc mơ êm
Mượt mà mây trải thơm tay gối
E ấp mỗi khi trót lỡ tìm...

Nắng Thu khéo vẽ vào môi em
Hồng sắc ban mai rực rỡ thêm
Mê đắm dìu ta vào cõi mộng
Ái ân cùng dạo khúc êm đềm.

ĐVK.10/08/2014

ĐÊM

 ĐÊM
Thơ: Đinh Vương Khanh

Đêm thở dài...
Nhọc nhằn gánh hàng rong thêm nặng
Gom nhặt ưu tư
Mẹ nghiêng dáng mai gầy

Đêm thở dài...
Men rượu ngoại ngất ngây
Những gã khờ loay hoay xoáy theo dòng thác đục
Ngỡ mình trong.

Đêm thở dài...
Thiếu phụ đơn phòng
Đùa vui với bóng
Sợ con nhìn vội xõa tóc nghiêng che

Đêm thở dài...
Quắt queo co mình xó chợ
Lũ trẻ mồ côi từ bao giờ chẳng nhớ
Nở nụ cười ngây ngô

Đêm thở dài...
Bên góc tối chơ vơ
Bướm đêm thẹn lòng buông nụ cười nhăn nhở
Nặn hình hài méo mó tháng năm.

Đêm thở dài...
Chàng thi sĩ trầm ngâm
Nổi chìm giữa hư và thực
Chợt giật mình nghe văng vẳng tiếng rao đêm.

Nén tiếng thở dài...
Đêm quay quắt đảo điên.

ĐVK.26/12/2014

* Bài thơ đã được chọn đăng trên mục " Tiêu điểm " của Web THI ĐÀN VIỆT NAM. 
http://www.tho.com.vn/thi-pham/dem/69720

Xin lần nữa yêu nhau


Khoảng trống tâm hồn nào không có nhau
Anh và em - hai con người rất thực
Chỉ biết nâng niu miền ký ức
Nhạt nhòa...

Có những điều không thể nói ra
Không ai dám thừa nhận dù tình yêu dành cho nhau dường như đã hết?
Cố song hành dù đôi chân đã mệt?
Rã rời mỗi ngày qua...

Sống bên người sao cứ ngỡ rất xa
Em chỉ còn là nàng tiên trong kỷ niệm
Anh - Thiên thần một đời em tìm kiếm
Chết dần theo tháng năm...

Để rồi
Trách cứ nhau những điều vô cớ
Bực mình bởi những chuyện không đâu.

Đâu rồi ?
thuở yêu đương tràn ngập.
Xót lòng nhau...

Hãy cùng nhau tìm lại phút ban đầu
Em sẽ thấy tình yêu là tất cả
Xin đừng để trái tim ta hóa đá
Giữa lo toan bề bộn đời thường.

Hãy quay về một thuở vấn vương
Anh sẽ dành cho em tình yêu ngàn lần hơn thế
Khơi lửa nồng say bừng sôi trong ngực trẻ
Xin lần nữa yêu nhau.

Đinh Vương Khanh.01/10/2012
* Bài đăng trên Báo 24h và nhiều báo mạng khác với địa chỉ Email: dinhvuongkhanh@yahoo.com

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

XUÂN MỸ MIỀU

XUÂN MỸ MIỀU
Tác giả: Đinh Vương Khanh

Bừng sắc thắm
Rạng ngời
Xuân vừa đến
Thẹn thùng chi !..
e ấp nảy mầm yêu
Phải chăng em - Nàng xuân đẹp mỹ miều
Nhu mì thế
Kiêu sa là thế !..

Long lanh mắt - Trời Thu đâu sánh được
Đại dương xanh thăm thẳm hút hồn ai
Xuân e lệ dấu tình vào đuôi mắt
Rèm mi buông hờ hững nét trang đài.

Gót hồng xoay khéo vẽ những đường cong
Tràn nhựa sống xô dòng đời nghiêng ngả
Đào chớm nở - Môi hôn say đến lạ
Má ửng hồng - Tràn ngập ánh hừng đông

Ta có em
Xuân hứa hẹn
thêm nồng.

ĐVK.01/2014
* Bài in trong tuyển tập thơ nhiều tác giả có tựa đề TÌNH XUÂN. NXB Thanh Niên. 2014

Sắc Xuân

Tà áo dài thướt tha
Tươi thắm sắc xuân giữa nắng hè miền trung đổ lửa
Ngọt ngào như điệu hò câu ví
Em say sưa kể chuyện về NGƯỜI

Duyên dáng làm sao những cô gái quê tôi
Vành nón chao nghiêng
Nụ cười tỏa nắng
Sắc sen thêm thắm môi hồng

Trời chớm thu vừa đủ mắt em xanh
Rèm mi cong vừa đủ say thi sĩ
Em là thế! Kiêu sa mà giản dị
Những đóa sen khoe sắc giữa Làng Sen.

ĐVK.Hè 2012
* Bài đăng trên " Tạp chí Di sản".2013